Trong ít ngày qua, vụ nữ tiếp viên hàng không của hãng hàng không VietNam Airlines bị cơ quan điều tra của Nhật Bản bắt giữ đã thu hút được sự quan tâm của dư luận. Họ cùng “ném đá” cùng viết ra những dòng chữ chửi mắng thậm tệ. Thậm chí khi thông tin chỉ vừa được đưa ra, chưa có kết luận cuối cùng từ phía cơ quan điều tra Nhật, báo chí vẫn còn đưa tin rất dè dặt, vậy mà rất nhiều người đã vội nhảy dựng lên, bù lu bù loa về cái gọi là “xấu mặt Việt Nam” hay “nỗi nhục quốc gia”…

Thử hỏi, trong số những người đã lấy cái tôi của mình thay mặt cho bộ mặt của cả đất nước ấy, có mấy ai là người hiểu rõ sự việc hay cũng chỉ hùa theo đám đông để thể hiện mình có đọc báo, có xem tivi?

Thứ đến nữa là comment phản ánh suy nghĩ của bộ phận những người chỉ biết nấp sau màn hình vi tính.

Thử hỏi, khi sử dụng những động từ mạnh như “nhục”, “xấu hổ”, “hổ thẹn”… để biểu lộ quan điểm bản thân, có mấy ai cảm thấy điều đó?

Và nếu thực sự cảm thấy “nhục” hay “xấu hổ”, cảm thấy bản thân cũng có một phần trách nhiệm trong sự việc này, tôi tin rằng chẳng ai đành lòng mang “cái nỗi nhục” ấy đi rêu rao từ nhà ra ngõ, từ quán trà đá cho đến hàng cà phê. Hay các bạn đang cho rằng việc vô tư quăng thả câu nói “Tôi cũng đang cảm thấy nhục” khiến sĩ diện của bạn được tăng lên vài phần hay gián tiếp khẳng định tôi vẫn còn dây thần kinh xấu hổ?

Hãy nhìn nhận sự việc một cách thấu đáo hơn. Xét cho cùng, đây cũng chỉ là câu chuyện liên quan đến một nhóm người. Sai lầm của họ không đại diện cho tất cả tiếp viên hàng không ở Việt Nam, càng không đại diện cho hàng chục triệu người dân Việt.

Khi tôi đang viết những dòng này, một người bạn của tôi đã gửi cho tôi một câu chuyện ngắn về công việc của các tiếp viên hàng không. Sẽ không mất quá nhiều thời gian nhưng tôi tin rằng bất cứ ai cũng sẽ phải suy nghĩ lại khi đọc được tâm sự này.

Ảnh minh họa

“Tôi đã theo dõi thông tin những ngày vừa qua vụ lùm xùm tiếp viên liên quan đến đường dây ăn cắp. Vậy các bạn nghe tôi kể vài câu chuyện thế này:

Đêm đó là 2h sáng, cô bạn cùng phòng tôi bật đèn lọ mọ, tôi nửa tỉnh nửa mê hỏi: “Đi bay à?”, “Ờ, sorry cưng, đến giờ đi bay rồi”. Đó là một trong nhiều đêm vào dịp cao điểm Tết nguyên đán năm 2013, trong khi cô ấy mới bay về lúc chiều, khuôn mặt còn đầy sự mệt mỏi…

Tôi đã chứng kiến đồng nghiệp của mình chảy máu cam trong khi đang làm nhiệm vụ. Cậu ấy vội chạy vào nhà vệ sinh thấm máu rồi tiếp tục ra phục vụ khách trong tình trạng sụt sùi…

Tôi đã chứng kiến những đồng nghiệp của mình, có những người tiếp viên đã làm mẹ, con đang nằm trong bệnh viện mà vẫn nén lòng và nước mắt để tươi cười chào khách…

Tôi đã chứng kiến đồng nghiệp của mình bị người nước ngoài  huých tay làm đổ cả cà phê vào khách, rồi bị họ đẩy toàn bộ trách nhiệm, xì xào bàn tán mà tôi hiểu rằng họ đang chửi chúng tôi. Họ ngồi lì trên máy bay đòi tiền bồi thường bằng được. Lí do là chúng tôi không thể lên tiếng bảo vệ bản thân mình sao?

Quãng thời gian với ngôi nhà VNA đó tuy đã ngủ vùi vào quá khứ, nhưng tinh thần đồng đội và ấm áp những đêm giao thừa chia nhau cái bánh chưng, bánh giò thì mãi mãi tồn tại…

Tôi không nhắc về câu chuyện ăn cắp, vì tôi tin những người trong ngành đều hiểu hơn ai hết. Nhưng họ là những người thầm lặng bảo vệ các bạn trên chuyến bay, có những người đang ngày đêm vì sự an toàn của các bạn và vì cả miếng cơm manh áo hằng ngày của chính họ. Họ cũng có những hoá đơn phải trả, cũng có những mối lo toan về cơm áo gạo tiền…

Tôi từng đọc bài báo viết rằng nhìn thấy tà áo dài tại nước ngoài như nhìn thấy quê hương. Vậy chúng ta là một quê hương, tại sao không bảo vệ nhau, mà lại dày xéo nhau chửi rủa chủ quan một cách đau lòng vậy? Tiếp viên hàng không cũng là người.

Là người ai cũng mong được bình yên. Và khi bạn biết thứ tha nghĩa là bạn đã được bình yên rồi, phải không?”

**Bài viết dựa trên quan điểm của độc giả.

Bất ngờ từ những bài văn nghị luận yêu sớm

Rùng mình với clip bóc mẽ Nem P. kém chất lượng

Choáng với đôi nam nữ “yêu” ngay bên đường Yên Phụ